
| Dưới bầu trời pha sắc gỉ sét và vàng nhạt, Tôi trôi — một ánh chớp nhỏ giữa mạch sống của Đông Dương xưa. Sông Mekong rì rầm bên dưới, Ngân nga khúc hát của thời gian, Bài thánh ca của dòng nước xưa hơn mọi ngôn từ. | Under a sky tinted with rust and gold, I float, a flicker on the bloodstream of old Indochina. The Mekong murmurs beneath me— Its song deep with time, A hymn carried on water older than words. |
| Dòng sông thở ra những ký ức không tên, Ấp ủ tiếng vọng của triều đại, của tụng kinh, Nơi lũy tre từng che chở trái tim nổi loạn, Và hoàng hôn vẫn vương mùi me chín và mưa rơi. | The river breathes histories I cannot name, Cradling echoes of kingdoms and chants, Where bamboo groves once hid rebel hearts, And dusk still holds the scent of tamarind and rain. |
| Chiếc thuyền nhỏ, ghép từ gỗ và hy vọng tĩnh lặng, Đu đưa theo nhịp thở của ngày đang tàn. Dưới mặt nước, cá lấp lánh như những âm thanh thất lạc, Bờ sông dần hiện ra — Tấm thảm dệt bằng màu ngọc và màu đất. | My skiff, stitched from timber and quiet hopes, Sways to the hush of the day’s retreat. Beneath the surface, fish shimmer like lost syllables, While the shoreline unfolds— A tapestry brushed in emerald and earth. |
| Cuộc sống bên bờ chảy chậm, Ung dung, đầy trân trọng — Mỗi giờ trôi qua như đóa sứ nở. Tôi nhấp nháp sự lặng yên ấy, Để hơi thở hòa vào nhịp sống Của người gặt lúa, người thả lưới, Và trẻ con cười vang bên bờ sông ướt. | Life along these waters lingers, Unhurried, deliberate— Each hour opening like a frangipani bloom. I drink from the stillness, Letting its rhythm blend my breath With the harvesters, the net-throwers, The children splashing in riverside laughter. |
| Chiều buông thành đêm, Tối phủ trùm thế gian bằng lụa mềm thinh lặng. Những vì sao bừng sáng như đèn lồng trôi giữa trời, Tựa lời cầu nguyện không tên Bay lên giữa hư vô. | As dusk spills into ink, Night blankets the world in soft silence. Stars rise like floating lanterns in a sky without end, And I remain— Moored to this drifting world, To this lifeline carved through generations. |
| Và tôi, buộc vào thuyền, vào sông, Vào mạch sống thầm lặng qua bao thế hệ, Thấy mình vừa nhỏ bé, vừa bao la — Một linh hồn đang được cuốn đi Không phải xa dần, mà là chìm sâu hơn Vào lòng của điều gì đó cổ xưa và biết nhớ. | I am nothing and everything, A soul carried forward by ancient flow, Drifting not away, but deeper Into the heart of something vast and remembering. |
If Kowloon was a city of shadows, the Mekong is a river of memory.
Read “Kowloon: City of Shadows and Smoke” →










